Hình ảnh về nghị lực của cô gái trẻ không tay nhưng luôn quan tâm và chăm sóc chu đáo cho cậu cháu trai sau khi được đăng tải trên báo nước đã nhận được sự quan tâm của đông đảo mọi người.
Trong chiến tranh Việt Nam, quân đội Mỹ đã tiến hành rải chất độc da cam vào những cánh rừng nhằm phá hủy nơi ẩn nấp và hoạt động của du kích Việt.
Tuy nhiên không ai có thể ngờ rằng, hậu quả mà nó để lại đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến người dân Việt Nam. Ước tính có khoảng 4,8 triệu người Việt bị nhiễm chất độc màu da cam, trong số đó có hàng trăm ngàn người đã qua đời, hàng triệu người bao gồm cả con cháu của họ phải sống trong bệnh tật do di chứng mà chất độc chết người này gây ra.
Nguyệt, một cô gái trẻ, cũng như biết bao số phận khác, cô là một trong những người phải gách chịu di chứng của chiến tranh. Cô được sinh ra không có tay, vì vậy mọi hoạt động hàng ngày chỉ có thể nhờ vào đôi chân.
Ước mơ giản dị của cô chỉ là có một ngôi nhà nhỏ tự sống độc lập và hưởng thụ cuộc sống yên bình nơi làng quê mà không cần nhờ cậy đến ai. Cô cũng có mơ ước cháy bỏng là được làm mẹ, được chăm sóc những con trẻ. Với cô, được làm mẹ và chăm sóc con cái giống là nỗi niềm không bao giờ nguôi. Chính vì vậy, cô đã trở thành người mẹ đặc biệt, người mẹ vô cùng tận tụy và nhất mực yêu thương đối với cậu cháu trai. Với đứa trẻ này thì cô là một người mẹ đặc biệt, một người mẹ chăm sóc cho cậu bằng đôi chân.
Hiện tại, cô đang sống với cha mẹ ở Vĩnh Phúc, cô thường làm việc nhà và phụ giúp cha mẹ chăm sóc cháu trai. Lúc rảnh rỗi cô đọc sách và truy cập Internet để có thể học hỏi thêm nhiều điều.
Những hình ảnh của cô được nhiếp ảnh gia Nguyễn Hữu Phước ghi lại đã gây ấn tượng đặc biệt và thu hút sự quan tâm của hàng triệu người.
Tắm cho cậu cháu trai nhỏ tuổi.
Luôn nghĩ mình là một người mẹ nên Nguyệt rất tận tụy trong việc chăm sóc cho cháu trai, đứa trẻ mà cô luôn coi như con của mình. Với Nguyệt, cậu cháu trai nhỏ nhắn này chính là người giúp cô thỏa ước mong được làm mẹ.
Không có đôi tay, số phận tưởng chừng như quá khắc nghiệt với cô gái nhỏ bé ấy. Nhưng chính sự thiệt thòi đã trở thành động lực phi thường giúp Nguyệt có thể vươn lên trong cuộc sống.
Tuy mọi sinh hoạt hàng ngày của cô đều phụ thuộc vào đôi bàn chân nhưng nhìn cô chẳng khác bất cứ người phụ nữ lành lặn nào khi tự mình chăm sóc đứa cháu nhỏ và làm những công việc hàng ngày một cách thành thạo.
Có lẽ tình yêu thương đã truyền cho cô sức mạnh để có thể tự mình đảm dương mọi công việc nhà và chăm sóc cậu cháu trai nhỏ tuổi như một người mẹ thực thụ.
Mặc dù thiếu đi đôi tay, nhưng Nguyệt có thể làm mọi công việc của một người mẹ từ dạy học đến giúp "con" giải trí bằng những clip vui nhọn trên mạng. Với cậu bé, Nguyệt là một người mẹ đặc biệt, một người mẹ cậu nhất mực thương yêu.
Đôi bàn chân thần kỳ.
Trần Hạnh

0 nhận xét:
Đăng nhận xét